Bò Tơ Củ Chi: Miếng Thịt "Ngậm Sữa" Mềm Lịm Giữa Lòng Ngoại Ô

 LÊN CỦ CHI ĂN BÒ TƠ: CÁI THÚ NGON NGOẠI Ô KHÔNG ĐÂU CÓ ĐƯỢC

Người Sài Gòn có một cái thú rất hay: Cứ cuối tuần, thèm một bữa ăn "ra trò" là họ lại rủ nhau chạy xe lên Củ Chi. Chẳng phải ở trung tâm thiếu nhà hàng sang trọng, mà vì có những hương vị bắt buộc phải ăn ngay tại đất của nó mới đúng điệu. Và Bò tơ Củ Chi chính là lý do khiến người ta sẵn sàng vượt vài chục cây số chỉ để thỏa mãn cái bụng đói.

Cái ngon từ thớ thịt "ngậm sữa"

Nếu bạn nghĩ thịt bò tơ cũng giống thịt bê hay thịt bò thường thì lầm to. Người Củ Chi chọn bò rất ngặt: phải là bò khoảng 5 tháng tuổi, cái tuổi mà chúng chỉ mới bú sữa mẹ và ăn cỏ non.

Bởi vậy, tảng thịt bò tơ bưng ra nhìn thích mắt lắm. Sớ thịt màu hồng đào, mịn và mướt như lụa, lớp mỡ viền quanh trắng muốt và phần da thì mỏng dính. Khi ăn, thịt ngọt lịm, mềm đến mức như muốn tan ra trong miệng và thoang thoảng một mùi thơm rất thanh, hoàn toàn không có mùi ngai ngái của bò già.

Hai món "đinh" làm nên thương hiệu

Đến Củ Chi, lật cuốn menu lên, kiểu gì bàn nào cũng sẽ gọi hai món này:

Bò tơ hấp cuốn bánh tráng rau rừng: Miếng nạm bò có cả nạc, mỡ và da được hấp chín tới với sả cây. Người ta xắt miếng thịt vừa vặn, đặt lên chiếc bánh tráng phơi sương, thêm một nắm rau rừng đủ vị chua, chát, nồng như lá cóc, quế vị, sao nhái... rồi cuộn chặt tay. Điểm mấu chốt là phải chấm ngập vào chén mắm nêm pha khóm băm nhuyễn và ớt hiểm. 


Bò tơ nướng lụi: Những khối thịt vuông vức được tẩm ướp cực kỳ tối giản, cốt để khoe cái ngọt nguyên bản của thịt, rồi đem nướng trên bếp than hồng. Tiếng mỡ xèo xèo nhỏ xuống than, khói bốc lên ngào ngạt hương thơm của thịt chín tới. Miếng bò nướng đúng tầm sẽ sém cạnh vàng óng ở ngoài, nhưng bên trong cắt ra vẫn mọng nước, hồng rực và mềm lịm.


Ăn bò tơ là ăn cả cái "không khí"

Bò tơ Củ Chi ngon một phần cũng nhờ cái không gian của nó. Phải là ngồi trong một cái quán sân vườn rộng rãi, xung quanh rợp bóng cây xanh, gió từ đồng ruộng thổi vào mát rượi.

Không có tiếng còi xe, không có khói bụi thành phố. Chỉ có tiếng than nổ lách tách, tiếng nói cười rôm rả, tự tay cuốn từng cuốn bánh tráng rồi nhâm nhi cùng ly bia lạnh. Cái sự phóng khoáng, mộc mạc và đầy đặn ấy chính là thứ gia vị vô hình khiến món ăn này trở thành nỗi nhớ khôn nguôi của bất kỳ ai từng một lần nếm thử.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chả cá Lã Vọng: Nghệ thuật nướng chảo gang – Di sản ẩm thực phố cổ.

"Bản giao hưởng" của nước dùng và nỗi nhớ nghìn năm - Phở Hà Nội

Kẹo cu đơ Hà Tĩnh: Vị gừng cay nồng quyện trong lạc giòn – "Thử một lần, nhớ một đời".